MỐI TÌNH NGANG TRÁI VỚI NGƯỜI CHỊ HƠN TÔI 12 TUỔI

ví như tôi sinh sống lại thành phố và cứ nuôi chăm sóc tình yêu vào thầm yên như bao năm qua thì có ích kỷ quá không, vị nếu chú ko lập gia đình thì công ty nội sẽ không tồn tại người kế nghiệp. Xin mọi fan hãy mang đến tôi lời khuyên, tôi yêu cầu làm cố gắng nào mới đúng?
theo dõi trên
*

Tôi hiện ra trong gia đình thông thường ở một huyện miền núi. Ba bà bầu ly hôn khi tôi học lớp 8. Mẹ rất đẹp và giỏi bụng nên được rất nhiều người quý mến, nhưng ba tôi thì lại vượt ghen cùng vũ phu phải thường tấn công chửi mẹ. Tuổi thơ của tôi luôn luôn phải chứng kiến cảnh bạo lực gia đình, từ từ tôi không hề thương ba nữa.

Bạn đang xem: Mối tình ngang trái với người chị hơn tôi 12 tuổi

Sau khi ly hôn, bà bầu dắt tôi về thành phố sài gòn sinh sống. Hai chị em con thuê nhà ở và chị em xin được việc bán hàng tại một trung trung tâm điện máy. Còn tôi vừa đi học vừa xin phụ việc ở quán cà phê gần bên trọ để phụ giúp mẹ có thêm thu nhập. 3 năm sau, mẹ gặp một người lũ ông là quý khách hàng tới download đồ nơi mẹ bán. Có lẽ rằng vì mẹ đẹp và tư vấn nhiệt tình yêu cầu người này đã có tình cảm với mẹ.

Ảnh minh họa

Họ chủ yếu thức tò mò nhau hơn một năm và tín đồ đó hỏi cưới mẹ. Cha dượng là tín đồ tốt, khôn xiết yêu thương bà bầu và quan tâm quan tâm tôi như nhỏ ruột. Tôi cảm giác rất như mong muốn và biết ơn vì sau bao nhiêu đau khổ, ở đầu cuối mẹ cũng có được một cuộc sống thường ngày hạnh phúc, chỉ đáng tiếc là bà mẹ tôi không thể sinh thêm em cho ba dượng.

Gia đình ba dượng tôi có công ty riêng do tía và em trai bên nhau phụ trách kinh doanh. Bà nội chỉ gồm hai người nam nhi nhưng không chính vì như thế mà bà căm ghét mẹ nhỏ tôi. Khi ba dượng lấy người mẹ tôi, bà nội không còn phản đối. Mẹ con tôi dọn về sống chung với đơn vị nội new và mọi người cứ cố gắng sống thuộc nhau tính đến khi tôi học kết thúc cấp ba, sẵn sàng vào đại học.




Trong một lượt chỉ có tôi và chú (em trai bố dượng) ngơi nghỉ nhà, chú đã lên phòng tôi nói chuyện rất lâu và sau đó bất thần tỏ tình cùng với tôi. Chú nói sẽ yêu tôi ngay lập tức từ lần chạm mặt đầu tiên trong đám hỏi mẹ và bố dượng, tuy vậy vì chị em lấy anh trai chú bắt buộc chú ko thể đãi đằng tình cảm.

Chú biết tình cảm này là không nên trái và đã nuốm gạt loại bỏ đi nhưng cần thiết làm được. Chú quá âu sầu khi hằng ngày sống thuộc nhà cùng với tôi mà vẫn buộc phải xem tôi là cháu dù không có quan hệ tiết thống. Chú còn nói nhiều nữa cơ mà tôi quá hoang mang nên sẽ xin lỗi rồi chạy ra ngoài.

Những ngày tiếp đến tôi tránh phương diện chú. Tôi cũng không dám nói với bố mẹ vì sợ gia đình đổ vỡ. Tôi sợ phụ huynh sẽ bởi vì chuyện này cơ mà ly hôn, sợ chị em sẽ lâm vào cuộc sống âu sầu khi vừa mới tìm lại được hạnh phúc. Thật lòng mà nói tôi cũng có cảm tình với chú.

Trong thời gian sống cùng nhà, chú rất thân mật với tôi và thường kèm tôi học. Tôi luôn luôn thấy vui vẻ mỗi một khi được rỉ tai với chú, tuy vậy lúc kia tôi quá thơ ngây và chưa từng yêu người nam nhi nào nên luôn luôn cho rằng cảm xúc của tôi cùng chú là tình yêu gia đình.

Xem thêm:

Sau chuyện hôm đó, chú không nhắc lại thêm lần nào nữa. Tôi thấy chú đi công tác làm việc ở tỉnh nhiều hơn, những lần về rất nhiều tránh khía cạnh tôi. Chú gầy đi nhiều và bà nội rất lo ngại cho chú. Tôi lúc đó nghĩ hầu hết chuyện là vì lỗi của mình. Vị vậy, sau thời điểm vào đại học một thời gian, tôi xin phép phụ huynh dọn ra ở riêng cùng với bạn.

Tôi lấy lý do phải học những và mong muốn tự lập đề nghị cuối cùng bố mẹ cũng đồng ý. Chú có vẻ rất buồn, tuy nhiên tôi chỉ muốn nhanh chóng dọn ra khỏi tòa nhà đó để chưa phải gây khó xử cho các người.

Bốn năm đại học là khoảng thời gian tôi xa nhà, chỉ về vào vào cuối tuần và các ngày nghỉ lễ. Khoảng thời gian đó góp tôi thấu hiểu tình cảm của bản thân mình đối cùng với chú đó là tình yêu. Có nhiều bạn học xem xét theo đuổi dẫu vậy tôi không hề rung hễ trước ngẫu nhiên ai, chỉ luôn luôn nghĩ về chú. Tôi cùng chú trọn vẹn không liên hệ với nhau, chỉ thỉnh thoảng gặp gỡ mặt lúc tôi về nhà, và thường chỉ chào hỏi qua chuyện rồi lại kiêng nhau như trước.

Vào năm cuối đại học, tôi chuẩn bị đi thực tập xa nên về đơn vị tạm biệt bà nội và tía mẹ. Lần kia tôi ngủ lại đơn vị vì bà bầu nói mong được ngủ thuộc tôi trước lúc tôi ra đi nhà. Điều bất thần là hôm kia chú đã đưa một cô bé xinh đẹp mắt về trình làng với mái ấm gia đình là bạn gái. Trong bữa tiệc tối, chú nói đang kết hôn với cô lúc cô học chấm dứt cao học. Tôi mừng mang lại chú nhưng mà tận trung tâm can lại gian khổ vô cùng.

Đêm đó tôi cần thiết nào ngủ được. Chờ người mẹ ngủ, tôi đã đi lên sân thượng một mình cho dễ chịu và thoải mái đầu óc, nhưng lại khi suy nghĩ về việc chú kết hôn nước mắt tôi lại rơi. Tôi khóc nức nở như chưa từng được khóc, và chú ngơi nghỉ sau tôi từ bao giờ tôi không biết. Chú gặng hỏi bao gồm phải tôi cũng yêu chú các như chú yêu thương tôi tuyệt không, nhưng lại tôi chỉ yên lặng. Tôi cần yếu nói bất kể điều gì, chỉ biết gục phương diện vào ngực chú mà lại khóc.

Đợt thực tập kéo dãn một tháng, lúc về lại thi giỏi nghiệp phải tôi học ngày học đêm, không có thể chấp nhận được mình có thời hạn nghĩ về chuyện tình cảm. Khi gồm bằng tốt nghiệp, một đợt nữa tôi lại tìm bí quyết chạy trốn khỏi cảm tình của chú. Tôi bao gồm người bạn bè sinh hoạt chung trong câu lạc bộ nghệ thuật của trường. Người các bạn này rủ tôi cùng đk làm giáo viên tình nguyện sống vùng Tây Nguyên.

Ảnh minh họa

Bố bà bầu ngăn cản tôi, bà bầu khóc không hề ít khuyên tôi tránh việc đi tuy vậy tôi đang quyết tâm giảm đứt tình cảm của mình để chú không còn vướng bận chuyện của mình nữa. Tôi đã sống ở đó 6 năm, làm giáo viên tình nguyện cho người dân tộc thiểu số. Trong 6 năm đó, tôi chỉ trở về viếng thăm nhà 2 lần, sót lại là phụ huynh lên thăm tôi. Cuộc sống thường ngày khổ cực, không được đầy đủ nhưng tôi tìm được sự bình an. Tuổi trẻ em cứ cụ trôi qua và tôi cũng không nhận lời yêu thương ai vị tôi không thích làm khổ người khác khi mà lại mình không yêu họ.